Điều tôi nhận ra trong hành trình ấy đã thay đổi cách tôi nhìn con người: chúng ta đều đã có câu trả lời rồi. Chúng chỉ đang nằm ở đâu đó, và cần được kết nối lại.
Từ một người dùng thời gian của mình để vặn chặt từng bánh răng của hệ thống, tôi chuyển mình thành một Transition Coach. Tôi vẫn là người xây (builder) — chỉ là bây giờ, thứ tôi giúp bạn xây nằm ở bên trong.
Tôi thích hình ảnh cội rễ: phần không ai nhìn thấy, nhưng là thứ giữ cho cả cái cây đứng vững qua bão. Và là nơi làn nước mát đi vào, âm thầm nuôi dưỡng nội lực. Mỗi chúng ta ai cũng có cội rễ riêng cả, chỉ là mình đôi khi quên kết nối với nó.